Meeting a Taxi Driver in N.Y. and Other Poems by Phan Nhiên Hạo

SPOTLIGHT ON PHAN NHIÊN HẠO

The poems below by Phan Nhiên Hạo are “fueled by a mix of strife, hope, love, and futility.” Phan Nhiên Hạo’s elusive, surreal, yet emotionally charged poetry gives voice to an emergent consciousness and conscience formed in diaspora. The five poems that I translate (“Meeting a Taxi Driver in New York,” “Manufacturing Poetry,” “Sunday, May 10, 1998,” “Paper Bells,” and “E-mail from Nguyen Quoc Chanh”) exhibit to varying intensities the qualities that readers, critics, and fellow poets have admired about Phan Nhiên Hạo’s work: his conversational ease and stripped down idiom in Vietnamese; his spare, matter-of-fact description of physical and emotional geographies; the way his seemingly smooth surfaces are punctured by arresting images, surprising phrases, and shocks of insight; the spectral presence of war and exile; his faithful acts of excavating buried histories and mourning the unmourned; the bluesy, melancholic, and ironic consciousness at the center and circumference of his complex and moving music. Unpublished and unpublishable in Vietnam, Phan Nhiên Hạo’s poetry circulates underground, on-line, and overseas. Fortunately, for English readers, his work is available in the excellent translations by Linh Dinh collected in Night, Fish and Charlie Parker (2006). I try my hand at translation here, out of a creative and collaborative desire to respond to the call of the poems themselves, which appear in English for the first time. I hope this small clutch of poems by Phan Nhiên Hạo will do justice to his necessary poetry–or at the very least shine a spotlight on an unnecessarily neglected poet. –HD

MEETING A TAXI DRIVER IN NEW YORK AND OTHER POEMS

Meeting a Taxi Driver in New York

The yellow taxi runs on roads ripped open
by earthquakes never closed up
skyscrapers veer over head
Nguyen Van B. has lived in New York for 28 years
still doesn’t speak much English
(he speaks better French)

Three times robbed, gun to the head, pockets cleaned out,
B. says: “Anything worth losing I’ve already lost,
country, youth, dreams
once in Saigon my family had two servants and a chauffeur
now I chauffeur millions of people around
in this city you catch a cab by whistling
just wave your hand I’ll run up to you immediately
like a yellow dog called Taxi…

…don’t worry, no need to tip me,
we’re both Vietnamese, after all.”

Gặp Một Người Lái Taxi Ở New York

Chiếc taxi màu vàng chạy trên những con đường nứt ra
từ trận động đất không bao giờ khép lại
phía trên là nhà chọc trời
Nguyễn Văn B. ở New York hai mươi tám năm
nói tiếng Anh không rành
(ông nói tiếng Pháp tốt hơn)

Ba lần bị kê súng vào đầu cướp sạch tiền bạc,
B. nói : “Những gì đáng mất tôi đã mất rồi,
đất nước, tuổi trẻ, mộng mơ
xưa kia ở Sài gòn gia đình tôi có hai người giúp việc,
và một tài xế
bây giờ tôi là tài xế cho mấy triệu người
ở đây người ta bắt xe bằng cách huýt sáo
chỉ cần vẫy tay tôi chạy đến liền
như con chó vàng tên gọi Taxi…

…thôi, đưa tiền “típ” làm gì,
mình là người Việt với nhau.”

+++

Manufacturing Poetry

On an afternoon with nothing to do
I sit manufacturing poems
out of sixteen screws, two metal plates,
and four wheels. Poems fueled
by a mix of strife, hope, love, and futility.
Enough to run from America to China
in a pitch-black tunnel bisecting the Earth’s core.

Blasting open through fate
I tunnel deep.

Chế Tạo Thơ Ca

Một buổi chiều không có việc gì làm
Tôi ngồi chế tạo ra thơ ca
chỉ bằng mười sáu con ốc, hai tấm kim loại,
bốn bánh xe. Nó được đổ đầy nhiên liệu
hỗn hợp của xung đột, hy vọng, tình yêu và sự vô ích.
Đủ sức chạy từ Mỹ sang Tàu trong một đường hầm
tối om xuyên tâm trái đất.

Đường hầm mà trước đó không lâu
số phận đã đục trong một cơn cương cứng.

+++

Saturday, May 10, 1998

Saturday morning, May 10, 1998
nothing special really
the birthday of who knows how many thousands of people not me
nothing special really
whales wash ashore dead
I open a can of sardines
fish without heads thinking in silence
I open my hands
the lines on my palm tell me it’s not my time yet to die
I open Whitman
leaves of grass still green in the middle of a haughty smile
I open your legs
a creaturely sadness is borne
I open the door of morning
it’s already past 10
saturday morning nothing special really
except for the 25 cents I still need
to do my laundry

Thứ bảy ngày 10 tháng 5 năm 1998

Sáng thứ bảy ngày 10 tháng 5 năm 1998
không có gì đặt biệt
sinh nhật của bao nhiêu ngàn người, không phải tôi
không có gì đặc biệt
mấy con cá voi chết trôi dạt vào bờ
tôi mờ hộp sardine
những con cá không đầu im lặng suy nghĩ
tôi mở rộng bàn tay
những đường chỉ tay nói chưa đến giờ tôi phải chết
tôi mở Walt Whitman
lá cỏ còn xanh giữa nụ cười cao ngạo
tôi mở chân em ra
một sinh vật với nỗi buồn sinh sản
tôi mở cửa ban mai
thấy đã qúa mười giờ
sáng thứ bảy không có gì đặt biệt
ngoại trừ tôi thiếu hai mươi lăm cents
để bỏ vào máy giặt.

+++

Paper Bells

The paper bells hanging from the ceiling
make no sound
summer has begun, afternoons I stand
naked at the center of a courtyard watching my shadow
like ink spilling out from my feet a pool of darkness
the room a tank filled with 60,000 gallons of gasoline
my head a torch entering
opening the door
to each conflagration
my spirit still cannot take flight
since the paper bells make no sound.

Chuông giấy

Những chiếc chuông giấy treo trên tường
không lên tiếng được
mùa hè bắt đầu, buổi trưa tôi đứng
giữa sân trần nhìn thấy bong chính tôi
như mực từ chân ụa ra một khoảng tối
căn phòng-một thùng đựng xăng sáu vạn gallons
đầu tôi là mồi lửa đi vào
mở cửa
mọi sự hỏa thiêu
linh hồn vẫn không bay lên được
vì những chiếc chuông giấy không vang.

+++

E-mail from Nguyen Quoc Chanh

Been in Da Lat
a week already
Saigon was too hot
hotter than years past
was getting more and more afraid of everyone
even the plants and trees looked frayed.

Rained here yesterday
the sky full of black clouds
the ground filled with flies
asked someone while eating pho
why all the flies
they said it’s the season of flies.

Cheers.

Thư Nguyễn Quốc Chánh

Mính đang ở Đà Lạt
cả tuần nay rồi
Sài Gòn nóng quá
nóng hơn những năm trước
càng ngày càng thấy sợ người
nhưng cỏ cây cũng xác xơ không kém.

Hôm qua Đà Lạt có mưa
trên trời nhiều mây đen
còn dưới đất rất nhiều ruồi
hỏi một người trong tiệm phờ
sao ruồi nhiều vậy
họ nói mùa này là mùa ruồi.

Chúc vui.

translated by Hai-Dang Phan


PHAN NHIÊN HẠO was born in Kontum, Vietnam in 1967 and immigrated to the U.S. in 1991. He is the author of two collections of poems in Vietnamese, Thiên Đường Chuông Giấy [Paradise of Paper Bells] (1998) and Chế Tạo Thơ Ca 99-04 [Manufacturing Poetry 99-04] (2004). He received a B.A. in Vietnamese Literature from the Teachers College in Saigon, a B.A. in American Literature from UCLA, and a Masters in Library Science, also from UCLA. His poetry, essays, criticism, and travel writing have been published in overseas Vietnamese literary journals such as Việt, Hợp Lưu, Văn, TC Thơ, Văn Học, Văn Uyển, as well as on-line in webzines like Sydney-based Tiền Vệ (www.tienve.org) and Berlin-based Talawas (www.talawas.org). His poetry has been featured in the anthology 26 Nhà Thơ Việt Nam Đương Đại [26 Contemporary Vietnamese Poets] (Tân Thư, 2002), Of Vietnam Identities in Dialogue (Palgrave, 2001), Three Vietnamese Poets (Tinfish, 2001). In 2006, Tupelo Press published a full-length, bilingual collection of Phan Nhiên Hạo’s poetry, entitled Night, Fish and Charlie Parker and translated by Linh Dinh. You can read more about and from Phan Nhiên Hạo at his wikivietlit profile.

Did you like this post? Then please take the time to rate it (above) and share it (below). Ratings for top posts are listed on the sidebar. Sharing (on email, Facebook, etc.) helps spread the word about diaCRITICS. Thanks!

 

This entry was posted in Literature, Translations and tagged , , . Bookmark the permalink.

3 Responses to Meeting a Taxi Driver in N.Y. and Other Poems by Phan Nhiên Hạo

  1. Ashley says:

    Lovely work anh Hao. For us non native speakers it is lovely to read a poet who writes so powerfully in
    Vietnamese of a Hemingwayesque simplicity.

  2. Pingback: Stealing and giving odor.» Blog Archive » Spotlight on Phan Nhiên Hạo at diaCRITICS

  3. Pingback: Meeting a Taxi Driver in New York City | Stealing and giving odor

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *