Bài Tiếng Việt

Trong What My Eyes Behold Is Simultaneous (tạm dịch: Chiêm Ngắm Đồng Hiện ), triển lãm cá nhân của Thùy-Hân Nguyễn-Chí, trò chơi bóng bàn là hình tượng của vòng lặp ảnh hưởng giữa người với người trong những quy mô lớn nhỏ, xuyên không-thời gian.
Một buổi sáng thức dậy / nàng muốn được ăn cả vạn vật trên thế giới / những vật chất như ô tô, tàu hoả / đồ dùng hàng ngày quấn áo, giày dép, giấy vệ sinh
Tình bạn chúng tôi mỗi ngày một thắm thiết. Đôi khi bà vỗ vỗ lên vai tôi nói: “Nếu không có em thì ta chẳng đi tới đâu được nữa. Con cháu của ta đâu có lúc nào cũng cho ta hai bờ vai để ta nương tựa như em.” 
Trong bài phỏng vấn này, Quan Barry đã trò chuyện cùng Eric Nguyen về tác phẩm, quá trình viết của bà và sức mạnh của thơ ca.
Nhân kỷ niệm bốn mươi năm ngày “Sài Gòn sụp đổ,” ZM Quỳnh viết một lời ngợi ca dành cho Nguyễn Ngọc Loan.
Nhân kỷ niệm bốn mươi năm ngày “Sài Gòn sụp đổ,” ZM Quỳnh viết một lời ngợi ca dành cho Nguyễn Ngọc Loan. Trong loạt bài gồm hai phần này, Quỳnh đặt ra những câu hỏi then chốt: Có phải những anh hùng của chúng ta đã bị phủ nhận?