Out of the Margins :: Two Poems by Nhã Thuyên

We took a brief hiatus from curating OUT OF THE MARGINS in Feb/Mar (due to general busyness and other obligations in the lives of the editors) but are back now to commemorate the definitive month of April – whether you commemorate it as a “Fall” or “Liberation” month (or as whatever else April may represent for you) – with two poems by Hanoi-based poet, Nhã Thuyên. We present these poems both in Vietnamese and English (with translations by Kaitlin Rees). Find out more about Nhã Thuyên’s writing at www.nhathuyen.com. She is also the co-editor of AJAR, a bilingual literary and art journal-press and online/printed space for poetic exchange, based in Hanoi.

Nha Thuyen 1
gifts

in the afternoon, while waiting for trains to come and leave, we’d sit opposite one another, so one could not see the other

we displayed our lives there, the games of small children, each one understanding that other person in their own way and i, in the end still know nothing about him

i heard the broken rattling of ideas in his head, we stuck out tongues to lick the stream of pale dream light

an afternoon’s noise sunk at the station as the train shuddered on its rails, a deaf person gave me a hairpin which i dropped at some point

I extract him from me, bit by bit, the smell of stagnant rainwater, a stain on the face, strands of hair shed on my coat’s shoulder, the bra strap exposed, his tickling fingers on me, an old man selling tea on the street slowly discarding the spoiled longans

I told him goodbye but forgot to say thank you, the blind spot of my fate that in a moment doesn’t know itself

nhathuyen_sketch1

for years now, I have forgotten the old games somewhere, out of laziness, i don’t know anything more about him, only sometimes in a way, i eat the pieces of memory, silently, slowly, always hungry, until he disappears, what i imagined about anguish, was only silence in the end

until i am suddenly kissing him in a dream, what i imagined was silence, an enduring resonance like the corpse-dry broom of a haggard street sweeper

quà tặng

vào những buổi chiều, trong lúc chờ những chuyến tàu đến và đi, chúng tôi thường ngồi đối diện nhau, để không ai nhìn thấy nhau

chúng tôi bày cuộc đời mình ra đó, món đồ chơi của trẻ nhỏ, mỗi kẻ hiểu về người kia theo cách mình thích và tôi, cuối cùng vẫn chẳng biết gì về hắn

tôi nghe tiếng vỡ lách tách của những ý tưởng trong đầu hắn, chúng tôi thè lưỡi liếm láp luồng sáng nhợt nhạt mơ mộng

tiếng ồn ào buổi chiều ở nhà ga bị chìm lẫn khi tàu rung mình trên đường ray, một người câm đưa lại cho tôi chiếc kẹp tóc tôi đã đánh rơi tự lúc nào

tôi gỡ hắn ra khỏi tôi, từng chút một, mùi nước mưa đọng, vết lấm trên mặt, sợi tóc rụng qua vai áo tôi, chiếc dây áo lót lộ ra, ngón tay hắn làm tôi nhột, ông già hàng nước vỉa hè chậm rãi lọc bỏ từng quả nhãn hỏng

tôi từ biệt hắn mà quên nói lời cảm ơn, điểm mù của số phận tôi ở một khoảnh khắc không tự biết

nhiều năm rồi, tôi đã quên món đồ chơi cũ đâu đó, vì lười nhác, tôi chẳng biết gì thêm về hắn, chỉ còn cách đôi khi, tôi ăn từng mảnh ký ức, im lặng, chậm rãi, luôn đói khát, cho đến khi hắn biến mất, những điều tôi tưởng quá chừng đau khổ, đã chỉ còn là im lặng

cho đến khi tôi chợt hôn hắn trong mơ, những điều tôi tưởng đã lặng im, đang dội lên nhẫn nại như tiếng chổi khô xác của một người quét đường lầm lụi

~~~

hours of the ocean || những khắc giờ đại dương

nhathuyen_sketch2an afternoon swells with torrential grey clouds that hover above the street, the anesthesia in loud breaking waves, we sit on pavement, holding hands drifting along behind

the movements of bodies, a school of leaping fish follow your steps from the ocean their grounded fins a vanishing shadow, there only remains traces of blood

entangling our rubbing toes in a warm smell, tapping off a list of injury, long scars, failed promises, quiet sufferings, months and years that pass unkept, hours dazed, nightmares flash our spirits into focus, and we have forgotten that appetite for destruction, that we should return to the old ways just watching the beauty of wild reeds withering and be a bit more fond of emptiness

last night the ocean called repeatedly while we were entwined as if beside each other a million years, the first man to have plunged his face into the vagina of a sobbing woman and she envisioning the birth of new bodies, and she ignorant to his gradual disappearance and

a school of ocean fish still leaping behind her steps, through cities, towns, streets, fins grinding down, traces of scattered blood

i know your side, clouds swoop down on the ocean consoling it with a legend of extinct wild fish that blurred into dissolution, here afternoon swells with a grey storm, here tongue-tied traces of blood, here someone like me barefoot still waiting for you, over there someone like me still believing we’ll arrive, entwined and swimming in teal waters rising like smoke, the ghosts in us will stop squirming and fade away, no one who knows us will disregard this sky this ocean swallowing the whole of us in its stomach of exuberant blue

us, spreading traces of blood, spreading traces of blood, spreading traces of blood

chiều đang dềnh lên cuồn cuộn mây xám trên các phố, từng lớp sóng ồn ã gây mê, mình ngồi lại vỉa hè, nắm tay nhau dạt theo

từng lớp thân xác chuyển động, bầy cá nhảy theo bước chân người từ đại dương những chiếc vây xước xác hút bóng, chỉ còn những dấu máu

quẩn mùi ấm quanh các ngón chân mình cọ vào nhau, nhịp nhịp đếm những danh mục thương tổn, những vết sẹo dài, những lời hứa lỡ, những nín chịu, những năm tháng đã qua không giữ nữa, những giờ mụ mị, những cơn ác mộng soi rõ hơn hình hài mình, và mình đã quên nỗi thèm muốn hủy hoại ấy, rằng phải quay lại lối cũ chỉ để nhìn vẻ đẹp lau sậy hoang tàn và trìu mến nỗi trống không thêm chút nữa

đêm qua đại dương dồn dập gọi khi mình cuộn tròn như đã bên nhau cả triệu năm xưa, người đàn ông đầu tiên vục mặt vào âm hộ người đàn bà thổn thức và nàng ảo tưởng sinh thành những cơ thể mới, và nàng vô tâm không biết chàng đã dần biến mất và

bầy cá đại dương vẫn nhảy theo bước chân nàng, qua những thành phố, những làng mạc, những con đường, những chiếc vây xước xác, những dấu máu rải rắc

tôi biết phía người, mây đang sà xuống đại dương an ủi huyền thoại về những loài cá hoang tuyệt diệt đã mờ phai, nơi đây chiều đang dềnh lên những cơn bão màu xám, nơi đây những dấu máu lặng câm, nơi đây còn ai kia như tôi chân trần đợi người, ai như tôi kia vẫn tin mình sẽ đến đó, cuộn tròn và bơi trong màu nước biếc lên như khói, những bóng ma trong mình sẽ thôi ngọ ngoạy và tan ra, sẽ không ai biết mình lơ là mặc bầu trời này đại dương này nuốt trọn mình trong cái bụng chứa chan xanh

mình, những dấu máu loang, những dấu máu loang, những dấu máu loang

 


 

 

and again, return to the ocean

và nữa, về đại dương

 

 

 


as i bear the essence of the fish, i will again speak to you of the ocean
impossible to return to the deeply buried beginning, i voluntarily undulate with the games of waves and speed of the wind’s hand, not worried about the stream and having forgotten my school

there is much i keep under the scales: echo of the deep sea, smell of seaweed, dusty water, heaving tides, corpses adrift, phases of the moon full and crescent, afternoons of cold grey sun, loneliness and immeasurably tender love reserved for wandering hearts, and waves whose life’s purpose is to erode the walls between hearts and roar out unsharable pain

though we made no promise, i have come back
in winter, as everything is shattering and just to realize i no longer cling to anything except the words that fall when your arms and the ocean no longer open, it is only the scales of nhathuyen_sketch4fish that float glossily under the sun at the end of a day that offered itself to me, to wait

vì mang bản thể cá, tôi sẽ lại nói cùng người về đại dương

chuyện trở lại điểm đáy thẳm khởi đầu là bất khả, khi tôi lựa chọn chỉ bập bềnh theo trò chơi của sóng và tốc độ gió đưa, không bận tâm dòng nước và tôi đã quên bầy

tôi giữ lại thật nhiều dưới lớp vảy: tiếng vang biển cả, mùi rong rêu, bụi nước, những đợt thủy triều, những thân xác trôi dạt, những mùa trăng khuyết tròn, những chiều mặt trời xám lạnh, nỗi cô đơn và lòng trìu mến mênh mông dành cho những trái tim lang bạt, và những con sóng mà ý nghĩa đời sống của nó là bào mòn những bức tường giữa những trái tim và ồn ào lên những nỗi đau cô quạnh

dầu mình không hứa hẹn, tôi đã trở lại

vào mùa đông, cả khi mọi thứ đã tan vỡ và chỉ để nhận ra tôi chẳng còn nương bám gì ngoài những từ ngữ đang rơi xuống khi cánh tay người và đại dương không mở nữa, chỉ những chiếc vảy cá trôi loang loáng dưới nắng cuối ngày đã tự nguyện cùng tôi, chờ đợi


 

 

the ocean says: i endlessly change color according to the wind, loneliness, misery and the lavish embraces of waves

đại dương nói: tôi đổi màu bất tận theo gió, sự cô đơn, nỗi khổ đau và vòng ôm khoáng đạt của sóng

 

 


 

nhathuyen_sketch6no one can evade an entanglement with waves, before the sea, she says, and in the moment of a second, she is covered in the overflow, a pillar of water bursts into white foam, waves of the late night, chanting voices of the dark ocean, she is engulfed in all the hopelessness of huge immutable hope

a fish forgets its school to undulate with the games of the waves and speed of the wind’s hand

though we made no promise, i have come back

swimming after the sound of her voice, gathered up, buried down, a biting wind off a cliff, who’s laughter erupts within my throat, something much too loud prevents us from listening to each other anymore, though i cannot cease whispering, your voice healing me, your voice giving me life again, we should talk to each other, we should talk to each other…

không ai tránh được liên quan với sóng, trước biển, nàng nói, và trong giây khắc, nàng bị phủ tràn, cột nước vọt lên bọt trắng, những con sóng khuya, những giọng ca của đại dương bóng tối, tất cả nỗi vô vọng niềm hy vọng lớn lao thường trực này đang nhấn chìm nàng

loài cá quên bầy tự nguyện bập bềnh theo trò chơi của sóng và tốc độ gió đưa

dầu mình không hứa hẹn, tôi đã trở lại

tôi bơi rượt theo tiếng nói của nàng, dồn lên, dập xuống, gió lồng lộng ngoài vách đá, tiếng cười ai bật trong họng, điều gì quá ồn ào khiến mình không nghe được tiếng nhau thêm nữa, dù tôi không ngớt thì thầm, giọng người hàn gắn tôi, giọng người làm tôi sống lại, mình phải nói cùng nhau, phải nói cùng nhau…

 


 

nt_Dinh Truong Chinh

Artist Statement: mọi ngôn ngữ gặp nhau nơi điểm giao cắt nối bầu trời và đại dương, ta tưởng nhìn thấy lằn ranh, nhưng lằn ranh đó luôn tự xóa dần chính nó cùng thủy triều và ánh sáng. hiện diện của thơ, ở điểm giao cắt đó, xóa đi ảo giác về các đường kẻ. thơ, ở điểm giao cắt đó, không còn bận bịu về bản gốc và bản dịch, chỉ mời gọi một sự đọc được chia sẻ giữa các ngôn ngữ, và không vẽ thêm những đường ngăn các trái tim. every language meets at the intersection of sky and ocean, we imagine we can see a borderline, but it is a line constantly erasing itself with the tides and light.the presence of poetry, at this intersection, erases the illusion of partitioning lines. poetry, at this intersection, is no more concerned with the original or the translation, is simply to invite a shared reading between languages, and to draw no more barriers between hearts. [Portrait of Nhã Thuyên, by Đinh Trường Chinh]

Nhã Thuyên (born 1986) has authored several books of poetry, short fiction and some tiny books for children. Her series of essays, Underground Voices(2011-2013), sponsored by the Arts Network Asia, examines marginalization in Vietnamese contemporary poetry and the avant-garde poets of its Post-Renovation period. Translations of her poetry and writing appear in Poems of Lưu Diệu Vân, Lưu Mêlan & Nhã Thuyên edited and introduced by Nguyễn Tiên Hoàng (Vagabond Press, 2013) and in the journals of RHINO Poetry and Asymptote. Nhã Thuyên is co-editor of Poems of Lê Văn Tài, Nguyễn Tôn Hiệt, Phan Quỳnh Trâm (Vagabond Press, 2015). The poetry book words breathe, creatures of elsewhere (từ thở, những người lạ) is her first full length book in English translation (Vagabond Press, Jan, 2016). With Kaitlin Rees, she currently co-edits AJAR, a bilingual literary and art journal-press based in Hanoi, an online, printed space for poetic exchange. She is also experimenting with poetry in other mediums. Her blog: www.nhathuyen.com

Nhã Thuyên (1986), là tác giả của vài tập thơ và truyện cực ngắn, cùng vài cuốn sách tranh nho nhỏ cho trẻ em. Cô là tác giả của chuỗi tiểu luận Những tiếng nói ngầm, nghiên cứu quá trình ngoại vi hóa trong thơ Việt Nam đương đại và các nhà thơ tiên phong thời kì Hậu Đổi Mới. Tác phẩm trong bản dịch tiếng Anh của cô có mặt trong Poems of Lưu Diệu Vân, Lưu Mêlan & Nhã Thuyên, Nguyễn Tiên Hoàng biên tập và giới thiệu (Vagabond Press, 2013) và trong một số tạp chí như RHINO Poetry, Asymptote. Cô cũng đồng chủ biên Poems of Lê Văn Tài, Nguyễn Tôn Hiệt, Phan Quỳnh Trâm (Vagabond Press, 2015). Tập thơ  từ thở, những người lạ  là tập thơ đầu tiên của cô được xuất bản trong bản dịch tiếng Anh bởi Vagabond Press, đồng thời với bản tiếng Việt. Hiện cô cùng Kaitlin Rees biên tập tạp chí văn chương song ngữ AJAR, một không gian online và các ấn bản cho trao đổi thơ ca. Cô đang thể nghiệm thơ trong các phương thức khác. Blog của cô: www.nhathuyen.com

This post is part of diaCRITICS’ Vietnamese American Literary Series, OUT OF THE MARGINS, launched in 2015-16. The series curates literary work from poets, writers and artists of Vietnamese-American and Vietnamese diasporic experience. Our mission is to create an inclusive, diverse, provocative, ongoing space for voices and visions from this community, thus bringing them out of the margins. Dao Strom is the series editor and curator.


Do you enjoy reading diaCRITICS? Then please consider subscribing!

Please take the time to rate this post (above) and share it (below). Ratings for top posts are listed on the sidebar. Sharing (on email, Facebook, etc.) helps spread the word about diaCRITICS. And join the conversation and leave a comment! 

This entry was posted in Literature, Out of the Margins, Poetry and tagged , , , , , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *